Tiêu chí tuyển chọn nhân viên của bạn là gì? Đâu mới là nhân viên thực sự tốt cho tổ chức của bạn? (Phần 1)

manager

Administrator
Staff member
14 Tháng hai 2021
33
10
8
Kể từ lúc tôi chuyển từ lĩnh vực giáo dục sang lĩnh vực thời trang, cụ thể là kinh doanh sản phẩm áo dài tính đến nay cũng đã bước sang năm thứ tư. Xuyên suốt quá trình xây dựng và phát triển kinh doanh, tôi đã tiếp xúc và làm việc với hàng trăm con người khác nhau ở đủ mọi góc độ và biết bao câu chuyện cũng vừa thú vị vừa dở khóc, dở cười.

Bước sang năm thứ 7 kể từ khi tôi bắt đầu học hỏi và xây dựng công việc kinh doanh của riêng mình, tôi cũng đã tích lũy được ít nhiều kinh nghiệm đặc biệt trong việc tuyển nhân sự cho shop áo dài Live Home.

Cho đến giờ, trải qua hơn ba năm với Live Home đã có vô số nhân viên đến rồi đi (đa số là part time do tính chất công việc tôi yêu cầu chỉ cần part time), cho dù xảy ra bao biến động thì có hai cô bé nhân viên vẫn ở cạnh tôi và trải qua cùng Live Home với biết bao kỷ niệm vui có, buồn có và ngọt ngào đáng yêu cũng có khi cùng làm việc với tôi. Hai em như hai chiến sĩ nhỏ kiên trì và kiên cường, âm thầm ở lại bên tôi bất kể khi nào có thể.

Tại sao dù chỉ là nhân viên part time mà các em lại có thể ở bên tôi lâu đến như vậy và tôi luôn coi trọng các em hơn cả những nhân viên full time mà tôi từng tuyển trong khi tôi là người yêu cầu rất cao trong công việc và kể cả về mặt con người?

Điều gì đã khiến chúng tôi ở lại bên nhau lâu như vậy trong khi giữa chúng tôi không hề có gì ràng buộc và các em có thể rời đi bất kể lúc nào?

Người tôi muốn nói đến đầu tiên là Hoài. Ngày đầu gặp em, tôi thậm chí không có ấn tượng về em và trong suốt một tuần đầu khi em được cô bạn tên Huyền đang là nhân viên của tôi lúc ấy giới thiệu đến làm, nhiều lúc tôi còn bực và cáu tiết với em vì em quá chậm trong công việc và thường xuyên mắc lỗi khiến khách hàng và các bạn làm cùng cũng bị ảnh hưởng về tâm lý. Có điều, cô bé Hoài này có độ nhẫn cực cao. Bất kể ai nói gì em cũng không để tâm dù bị mắng, em chỉ nhận lỗi và kiên trì làm tiếp việc của mình. Có cái gì đó ở em lúc đó khiến tôi cứ thấy kỳ lạ mà không cách nào lý giải được.

Một hôm, lúc tôi đi làm về, một nhân viên của tôi lúc đó tên T rất được tôi tin tưởng và tín nhiệm than phiền và kể lại với tôi về quá trình làm việc cùng Hoài. T nói T phát điên khi làm cùng với Hoài và nghĩ rằng Hoài không phù hợp công việc.

Hoài mà tôi biết lúc đó là một cô bé tóc ngắn, ăn mặc vô cùng giản dị và ít nói. Em cũng ít khi nhìn vào người khác khi nói chuyện. Tôi cảm nhận là em chưa tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài vậy nên tôi nghĩ nếu em thực sự chuyên tâm học hỏi thì công việc này sẽ giúp ích và cải thiện cho em rất nhiều về mặt giao tiếp. Lý do tôi nhận em lúc ấy là bạn em là cô bé rất nhanh nhẹn giới thiệu nên tôi tin tưởng. Hơn nữa vào thời điểm đó, shop của tôi lượng khách đến đông nườm nượp mỗi ngày. Có ca 3-4 nhân viên cùng phục vụ khách mà vẫn không đủ người nên bất cứ bạn nào cần công việc và muốn đi làm ngay là tôi tuyển ngay để hỗ trợ lẫn nhau những lúc đông khách và quá tải. Đó là nguyên do nhân duyên giữa Hoài và tôi bắt đầu.

Thời điểm đó có lẽ shop áo dài của tôi là shop kỳ lạ nhất, mở cửa từ 7h sáng đến 12h đêm và nhân viên sẵn sàng quên ăn quên ngủ để phục vụ khách không mệt mỏi vì công việc và vì đam mê. 11h đêm khách vẫn gọi điện và phi xe máy như bay từ cách xa hơn 11km dẫn cả nhà và hai họ đến thử và mua áo dài cho đám cưới của hai họ.

Các em nhân viên của tôi có nhóc vừa hết ca làm dù đã làm cả ngày suốt 10 tiếng đồng hồ và về đến nhà vừa vào nhà tắm để gội đầu mà thấy tôi nhắn tin vào group thông báo khách đến muộn tầm 10h đêm và đang thiếu nhân viên hỗ trợ vì đông quá thế là em ấy cũng chỉ vội xả nước quấn nguyên cái khăn tắm trên đầu lái xe đạp điện phi ngay đến shop ngay trong tức thì, đến nơi quăng cái xe một góc chạy đến cửa vừa vội lau tóc thêm vài phát rồi bỏ khăn xuống lao vào cười tươi phục vụ khách... Nhớ lại quãng thời gian này, tôi thấy mình thật may mắn và có phúc vì có những nhân viên hết mình vì công việc như vậy.

Chính vì vậy, việc Hoài cứ làm sai hết lần này đến lần khác và thậm chí ảnh hưởng đến công việc, các bạn đồng nghiệp và làm khách vô cùng khó chịu khiến tôi thấy rất phiền lòng trong khi cả ngày tôi xoay như chong chóng với bao công việc từ khắp các phía đối tác, nhà cung cấp, thợ may, mẫu mã, cạnh tranh của thị trường...

Sau khi nghe T nói như vậy, đang mệt tôi lại càng sôi máu và cáu tiết. Ngay trưa hôm sau khi tạt về shop, lúc khách đang vãn bớt và chỉ còn Hoài và một bạn ngồi cạnh. Tôi đã không kiềm chế được và tôi nhìn Hoài với câu hỏi chắc như đóng đinh: "Hoài này, cô hỏi thật em nhé. Em có thực sự muốn làm việc ở Live Home nữa hay không? Em có biết những ngày qua mỗi lần em vào việc là mọi việc lại rối tung lên không? Cô muốn chính Hoài nói cho cô biết suy nghĩ của em. Em thực sự muốn tiếp tục làm ở Live Home cùng cô chứ?"

Ngay sau câu hỏi "như đinh đóng cột" của tôi, Hoài lần đầu tiên ngẩng đầu lên nhìn tôi với ánh mắt cương quyết khác thường mà lâu lắm rồi tôi mới được nhìn thấy ở một người trẻ tuổi, đặc biệt là một cô bé sinh viên năm nhất." Nó y chang ánh mắt cương quyết của tôi khi ra quyết định dù vẫn có phần rụt rè trước tôi: " Em muốn được ở làm làm việc cùng cô và mọi người ạ. Em muốn được học hỏi ở cô và em hứa em sẽ quyết tâm làm tốt không để cô phải phiền lòng ạ. Đây thực sự là môi trường mà em muốn được ở lại để học hỏi và làm việc ạ" (Dù chuyên ngành em theo học lúc ấy là "Hộ sinh", chẳng liên quan gì đến shop của tôi cả)

Nhìn ánh mắt và câu trả lời của Hoài, tôi hiểu, tôi tin em. Ánh mắt và giọng nói chắc nịch của em chẳng khác gì câu hỏi đóng đinh vào cột mà tôi đã hỏi. Chỉ một ánh mắt và một câu trả lời vậy thôi. Tôi biết, Hoài là người sẽ đi bên cạnh tôi một thời gian dài hơn bất kỳ nhân viên nào đang làm ở đây. Cũng kể từ lúc ấy cho đến giờ, tôi không hỏi thêm em bất kỳ câu hỏi nào tương tự như vậy nữa. Em cứ lặng lẽ đi bên cạnh tôi như vậy.

Và sự thật, suốt 03 năm qua, kể từ ngày hôm đó trở đi, em chưa từng làm tôi thất vọng. Cảm ơn em, cảm ơn ông trời đã đưa đến bên tôi thêm một trợ thủ đắc lực suốt mấy năm qua.

Giá mà các bạn biết được, với vóc dáng nhỏ bé, mảnh mai lại hay ốm, cô bé tên Hoài của tôi nhiều đêm vừa trực 24h ở bệnh viện hôm trước và vừa thi xong môn thi ở trường đã phóng xe như bay đến shop khi biết có đơn hàng sỉ cần kiểm kê, là, gấp đồ, đóng gói rồi các đơn đồng phục gấp có lần cả gần trăm bộ phải may và đóng gói trong vài ngày Hoài vẫn im lặng, chỉ lao đến làm cùng tôi quên cả ăn, ngủ.

Nhiều hôm tôi sợ con bé ngất ra, tôi cứ chốc chốc lại hỏi: "Hoài mệt chưa em? Em ngất ra bây giờ, cô thấy em xanh lắm. Hay em nghỉ và đi về trước đi nhé. Cô làm nốt rồi cô nghỉ sau." Hoài cứ chỉ tập trung vào việc làm thoăn thoắt và kiểm kê từng việc vô cùng cẩn thận và trả lời tôi qua loa là em không mệt và em còn dư sức để làm tiếp nếu có thêm vài đơn hàng phải làm gấp thế này trong ngày mai. Mỗi lần nói đến các đơn hàng ánh mắt của em lại sáng lên như người đồng đội của tôi cùng ra trận với tôi vậy.

Con bé thậm chí còn phớt lờ cả lời hỏi han của tôi khi đang làm...

Có những tháng tôi phải đi công tác nước ngoài, mọi việc ở nhà lúc thiếu người Hoài cáng đáng hết cho tôi. Đặc biệt có những lúc rơi vào đúng thời điểm shop đông khách trong khi đơn hàng sỉ cũng đến liên tục Hoài đã một mình làm dựa trên những gì đã được tôi hướng dẫn và trực tiếp làm cùng tôi, Hoài xử lý gọn gàng, ngay ngắn và hoàn chỉnh từng việc. Lúc tôi về, việc duy nhất tôi phải làm là nhận tiền em thu được từ các khách sỉ và lẻ. Từ một cô bé con nhút nhát, ít nói, sau một quá trình tôi hướng dẫn, em biết làm file excel đâu ra đấy, còn làm KPI hàng tháng của cả shop trên powerpoint theo yêu cầu của tôi như một người chủ thực sự. Em không còn là nhân viên, là "học sinh học việc" của tôi mà đã thực sự trở thành một người cộng sự thực thụ. Khách đã bước chân vào shop của tôi mà gặp Hoài tư vấn thì chắc chắn là không một ai phải ra về tay không...

Các bạn biết không? Có những thứ giá trị bạn không thể trả đủ bằng tiền hay bất cứ thứ gì khác. Những người như Hoài dù còn rất trẻ tuổi nhưng ý thức trách nhiệm và tinh thần học hỏi của em hơn rất rất nhiều người đã đi làm nhiều năm.

Còn rất nhiều câu chuyện thần kỳ, đáng yêu, đáng quý khác trong suốt ba năm qua khi Hoài kề vai sát cánh cùng tôi, nhưng bấy nhiêu thôi, có lẽ các bạn cũng hiểu được phần nào về tiêu chí tuyển dụng con người trong quá trình làm việc của tôi.

Tinh thần và nhiệt huyết với quyết tâm mạnh mẽ; ý chí và sự kiên trì học hỏi, phấn đấu. Tình yêu mến đối với công việc, môi trường làm việc và thái độ nghiêm túc với mỗi lựa chọn dù là nhỏ nhất cũng quyết tâm làm tốt nhất. Quan điểm làm việc là để học hỏi và giúp ích cho cuộc sống của chính mình và những người xung quanh. Sự hy sinh thầm lặng không một lời ca thán mà chỉ tập trung làm tốt nhất mọi việc được giao và thậm chí còn hơn cả nhiệm vụ được giao. Tất cả những điều đó liệu có phải là do chuyên môn quyết định hay không? 100% nhân viên của tôi đều là những bạn chưa từng biết đến áo dài là gì trong khi chuyên môn này đòi hỏi rất nhiều kiến thức, kinh nghiệm thì mới có thể tư vấn và bán hàng chuẩn xác.

Bạn biết đấy? Đã có vô số bài viết với nội dung: "Chọn người có đức hay có tài?" hay: "chọn người có phẩm chất tốt hay chuyên môn tốt?"
Dĩ nhiên là chọn một người có cả hai yếu tố trên là điều tuyệt vời nhất nhưng qua câu chuyên về Hoài, hẳn bạn đã biết câu trả lời của tôi rồi đấy.

(Hết phần 1- Còn tiếp)

Hoa vua.jpg
 
Chỉnh sửa lần cuối:
  • Like
Reactions: Water7