Thời gian của nhiều bạn trẻ thời nay phải chăng là vô hạn?

manager

Administrator
Staff member
14 Tháng hai 2021
33
10
8
Hôm nay là ngày mùng 3 Tết, tôi cho Cún con về chơi với ông bà ngoại. Lúc về, tầm hơn 22h đêm, tôi vẫn thấy hai quán cà phê đối diện nhà ông bà ngoại đầy ắp thanh niên đang ngồi tán gẫu và chuyện trò rôm rả; trên vỉa hè, dưới lòng đường chật cứng xe máy xếp san sát. Tiếng cười nói ồn ào cả một góc phố ngày Tết.

Hai quán cạnh nhau ước chừng cũng khoảng vài chục thanh niên nam nữ ngồi từng bàn chụm vào nhau. Bỏ qua việc phân tích ý thức của các bạn thanh niên trong thời điểm hiện tại là thời điểm nhiều thành phố của Việt Nam đang phải cùng nhau chịu cách li và phong tỏa do đợt bùng phát lây lan Covid -19 tiếp theo trong cộng đồng và diễn biến vô cùng phức tạp.

Tôi bất giác nghĩ đến cuộc chuyện trò qua messenger với cậu học trò cũ từng học IELTS của tôi hai năm trước. Em là một cậu bé ngoan, thông minh và tốt bụng, cũng rất có khiếu nói chuyện và giao tiếp tương đối tốt cộng thêm khiếu hài hước và sự lương thiện vô tư sẵn có nên nhiều người quý mến. Trải qua một thời gian học của tôi và quãng thời gian hai cô trò qua lại mấy năm, tôi cũng coi em như người nhà.

Trước Tết, lúc em đến trực shop áo dài Live Home cho tôi do thiếu nhân viên vì dịch mọi người đều vội vã về quê tránh xa vùng dịch là Hà Nội đang nhiều ca lây nhiễm. Lúc đi làm về, tôi chào em, mặt thằng bé bỗng khác hẳn lúc sáng. Vừa gặp tôi em đã xin lỗi tôi vì hôm sau không thể đến làm do có việc đột xuất vừa xảy ra.

Nhìn thằng bé, tôi biết chắc chắn có việc gì đó lớn khiến thằng bé mặt hớt hơ hớt hải, hồn phách tận phương nào. Tôi vẫn cười và trấn an thằng bé bằng giọng nói như không có việc gì xảy ra: " Cô đang nghe đây, có việc gì N nói cô nghe nào."

Thằng bé vội vàng nhìn tôi với ánh mắt cầu cứu: : "Phường gọi em về mai đi học chính trị để ra Tết nhập ngũ cô ạ. Em cũng bất ngờ quá và lòng em rối bời. Em không biết mình phải làm gì nữa."

Tôi lại hỏi thằng bé:" Đợt trước N nói với cô là bố mẹ em lo ổn mọi việc rồi mà nhỉ. Nên cô không hỏi thêm gì nữa"

N vẫn hớt hơ hớt hải: "Vâng, em cũng tưởng ổn rồi nhưng giờ xem ra không ổn cô ạ. Quận em làm gắt lắm và đợt này cao đẳng, đại học càng phải đi nghĩa vụ quân sự cô ạ."

N xin phép tôi về sớm để đi gặp ai đó.

Kể từ hôm đó thỉnh thoảng tôi vẫn hỏi thăm thằng bé. Tôi mong thằng bé ổn hơn về mặt tâm lý vì đối với một cậu nhóc vừa tốt nghiệp Đại học và đi làm tạm thời ở chỗ người quen được vài tháng trong khi cả đời được bố mẹ lo cho mọi thứ thì việc xảy ra những thay đổi như thế này quả là cú shock lớn về mặt tâm lý.

Tôi có hỏi thằng bé: "Vậy N có muốn đi nghĩa vụ quân sự không?" Câu trả lời đương nhiên là chẳng ngoài dự đoán của tôi. Mục đích tôi hỏi không phải để làm thằng bé thêm hoang mang mà chủ ý của tôi khi đó chính là đưa thằng bé về với hiện thực. Tôi lại hỏi tiếp: "Vậy N không muốn đi nghĩa vụ quân sự nhưng việc em phải đi là không thể thay đổi được nữa rồi đúng không nào?". Thằng bé thành thật trả lời là đúng như vậy. Khi đã đưa thằng bé về với thực tại để xác định dần tâm lý trong những ngày còn lại trước khi lên đường nhập ngũ. Tôi có nói thêm một câu: " N này, nếu những gì xảy đến mà chúng ta không thể thay đổi được nó thì việc lo âu và bất an có giúp ích gì được cho em nữa không? Cô chỉ có một câu dành cho N là cái gì đến nó sẽ đến, quan trọng là chuẩn bị tâm thế để đón nhận và thích ứng với những gì đang xảy đến"

Thằng bé chỉ "Vâng" một tiếng và tôi biết N cần nhiều thời gian hơn trong những ngày tới để cân bằng trạng thái tâm lý. Hiện giờ sau gần một tuần kể từ khi biết tin và tâm lý đã chuyển sang trạng thái vui vẻ đón nhận, thằng bé đã dần lấy lại được tinh thần dù vẫn còn rất nhiều hoang mang.

Câu chuyện của cậu học trò của tôi và các bạn trẻ ngồi quán cà phê ngày mùng 3 Tết thì có liên quan gì ở đây vậy nhỉ?

Đa số các bạn trẻ ngày nay đều được gia đình chăm bẵm và chuẩn bị sẵn cho tương lai kiểu "dọn cỗ" chỉ việc "ngồi vào mâm" từ lúc sinh ra cho đến suốt quãng thời gian đi học, tốt nghiệp và ra trường cũng có người lo sẵn cho công việc. Vậy nên chỉ cần xảy ra bất kỳ việc gì chưa phân tích là việc đó lớn hay nhỏ thì bất kỳ thay đổi nào không được chuẩn bị kỹ lưỡng ít nhất về mặt tâm lý đều sẽ khiến con người rơi vào khủng hoảng.

Tuổi trẻ là tuổi của rèn luyện, của học hỏi, trau dồi kinh nghiệm, vốn sống, tuổi của xông pha, khám phá để chuẩn bị tốt nhất cho hành trình thực sự trong cuộc đời của chính mình. Sự chuẩn bị của nhiều gia đình cho con từ lúc sinh ra cho đến lúc trưởng thành suy cho cùng là chưa chuẩn xác khiến những thanh niên như N dù đã tốt nghiệp và đang bắt đầu đi làm vẫn chưa xác định được rõ mục tiêu và hướng đi cho cuộc đời mình ít nhất là ở giai đoạn tuổi trẻ.

Những nam nữ thanh niên rảnh rỗi ngồi tụ tập bên các quán trà, cà phê trong khuya muộn kia tôi dám chắc chủ yếu là các bạn trẻ vô lo, vô nghĩ vì cơ bản đã có người khác lo nghĩ hộ cho mình rồi nên việc gì phải nghĩ.

Tôi không so sánh với thời trẻ của tôi vì tôi sinh ở một hoàn cảnh khác và thời đại khác các bạn nhưng ở tuổi của các bạn tôi đã có việc làm tốt và vẫn đang tiếp tục trau dồi nâng cao kiến thức, kinh nghiệm từng giây, từng phút một chứ không có thời gian rảnh rỗi để ngồi cà phê như thế, kể cả ngày Tết. Cả năm bận rộn thì ngày Tết là ngày nghỉ ngơi ư? Điều này đúng một phần. Nhưng đối với những người đã hiểu được giá trị của thời gian và cuộc sống cũng như sự hữu hạn của hai khía cạnh trên thì với họ thời gian nghỉ chính là thời gian để tích lũy thêm kiến thức, kinh nghiệm và trau dồi chuyên môn, năng lực và bản thân.

Riêng đối N, tôi chưa đưa ra thêm lời khuyên gì cho em lúc này, chờ thêm vài ngày nữa, tôi sẽ nói với em điều mình thực sự đang nghĩ trong lòng khi biết em phải nhập ngũ.

Với tôi, khi nghe tin này, tôi mừng nhiều hơn lo. Tôi cũng buồn vì phải xa thằng bé một thời gian nhưng hai năm không phải là dài khi mọi việc vẫn trôi đều và sự bận rộn sẽ giúp thời gian ngắn lại và trôi nhanh như chỉ vài tuần. Tôi rất rõ và ý thức được ý niệm về sự bận rộn và thời gian. Còn việc tại sao tôi mừng, thằng bé hay người nhà thằng bé biết được chắc sẽ giận tôi lắm. Nhưng tôi mừng thật. Vì như vậy sẽ tốt hơn cho thằng bé và cho chính gia đình em sau này.

Môi trường quân đội dù ở hoàn cảnh nào cũng là môi trường rất tốt đề rèn luyện con người và đặc biệt là các nam thanh niên. Càng tốt hơn nữa cho các nam thanh niên từ bé chỉ quanh quẩn quanh bố mẹ và chịu sự chăm bẵm, bảo vệ của cả gia đình.

Sự bảo vệ là việc tốt không hẳn là việc không tốt nhưng về cơ bản nó làm lu mờ ý chí chiến đấu và khả năng chịu đựng và ứng phó khi ngoại cảnh xảy ra những vấn đề ngoài ý muốn.

Ở cương vị một người Thầy, một người thân, trong những ngày tới, trước khi N nhập ngũ, tôi sẽ khuyên em chuẩn bị tâm lý và kế hoạch cho cuộc sống trong thời gian được độc lập sống hoàn toàn xa nhà và sống trong một môi trường hoàn toàn khác. Tiếp đó, trong quãng thời gian hai năm, ngoài việc rèn luyện trong quân ngũ, N cần lên kế hoạch cho thời gian sau khi xuất ngũ và quay trở lại cuộc sống bình thường với một tâm thế hoàn toàn khác và thêm những kiến thức mới được tích lũy trong suốt hai năm này.

Tôi tin N sẽ làm tốt.

Mong rằng các bạn trẻ như N sẽ có những rèn luyện tốt hơn trong quãng thời gian tuổi trẻ của mình thay vì dành nhiều thời gian rảnh rỗi để chuyện trò, tán gẫu bên các quán cà phê, quán trà vỉa hè.

Thời gian tuổi trẻ có phải là vô hạn hay không? Khi các bạn còn là học sinh đến năm 18 tuổi đã được coi là tuổi trưởng thành. Tuổi trẻ của các bạn chính là từ 18-22 những năm tháng còn lại được ngồi trên ghế nhà trường để tiếp tục tích lũy. Tính ra là chỉ có bốn năm tuổi trẻ chứ chẳng phải là dài như các bạn nghĩ. Khi ra trường, mong rằng các bạn hãy chia sẻ gánh nặng cho gia đình, giúp ích cho xã hội từ việc trước tiên là sống tốt, sống độc lập với cuộc sống của chính mình đã.

1.jpg
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Water7

Moderator
Staff member
13 Tháng ba 2021
8
6
3
Em cũng chưa hình dung được N sẽ thế nào ở môi trường quân ngũ. Cũng quả thật hoang mang khi làm mẹ phải giáo dục con như thế nào, tạo môi trường như thế nào để con thật độc lập và tự tin khi lớn lên.
 
  • Like
Reactions: manager

manager

Administrator
Staff member
14 Tháng hai 2021
33
10
8
Em cũng chưa hình dung được N sẽ thế nào ở môi trường quân ngũ. Cũng quả thật hoang mang khi làm mẹ phải giáo dục con như thế nào, tạo môi trường như thế nào để con thật độc lập và tự tin khi lớn lên.
Mọi việc sẽ tốt đẹp em à...:)