Sự tuyệt vọng của phụ nữ với đàn ông đều xuất phát từ việc họ chẳng nhìn thấy hy vọng (phần 2)

manager

Administrator
Staff member
14 Tháng hai 2021
33
10
8
Thời gian cứ thế trôi rồi bỗng đến một ngày cô ấy gọi điện cho tôi đang giờ tôi đi làm và hẹn cần gặp tôi ngay sau giờ làm việc. Dù bận nhưng cũng lâu không gặp cô ấy và tôi biết mỗi lần H gặp tôi đều có chuyện gì đó mà cô ấy chỉ tin tưởng có mình tôi nên mới chia sẻ. Tôi đồng ý.

Vừa gặp, tôi suýt nữa không nhận ra H cô bạn mà tôi quen biết. Trước mặt tôi là một người phụ nữ khuôn mặt mệt mỏi, quần áo lộn xộn, đầu tóc lù xù. H mà tôi quen biết là người phụ nữ luôn trang điểm chỉn chu mỗi lần ra đường và quần áo đầu tóc luôn phải gọn gàng sạch sẽ theo tiêu chí: "Nghèo thì có thể nhưng quần áo phải sạch sẽ tinh tươm, và tuyệt đối không được rách rưới". Ngày còn đi học Đại học tôi còn chẳng để tâm tới việc trang điểm và quần áo chỉ luôn trơn một màu trắng từ đầu đến chân nhưng H đã rất chăm chút cách ăn mặc và học hỏi cách trang điểm từ ngày đó. Ấy vậy mà chỉ hai năm sau khi kết hôn và một thời gian tôi không gặp cô ấy mà H đang đứng trước mặt tôi cứ như một người đến từ hành tinh khác bởi vẻ mệt mỏi khắc khổ của cô ấy.

Sau khi ổn định chỗ ngồi ở một quán cà phê vắng khách mà chúng tôi chọn để tiện nói chuyện. H bắt đầu kể về cuộc sống của cô ấy trong hôn nhân.

H nói thực ra từ khi kết hôn đã có một số vấn đề phát sinh nhưng cô ấy nghĩ là không quan trọng nên không kể với tôi. Chồng cô ấy làm nhà nước về lĩnh vực môi trường nên lương rất thấp có khi chẳng đủ nuôi bản thân vậy nên kinh tế trong nhà chủ yếu là cô ấy tự lo liệu. Từ khi kết hôn cô ấy đã biết điều đó tuy nhiên quan điểm của cô ấy là ai kiếm tiền nhiều hơn không quan trọng, quan trọng là hai vợ chồng thương yêu nhau cùng xây dựng tổ ấm. Tôi gật đầu đồng ý.

H lại tiếp. Tuy nhiên cuộc sống không phải như ý mình muốn. Công việc cô ấy không thuận lợi và H đã phải thay đổi công việc vài lần để cáng đáng tài chính gia đình khi giờ lại có thêm một đứa nhỏ khiến áp lực tài chính ngày càng tăng và áp lực về thời gian cũng khiến cô ấy mệt mỏi.

Tuy nhiên điều mệt mỏi lớn nhất với cô ấy là chồng cô ấy cứ mãi yên phận với công việc dù biết H đang phải vất vả chèo chống con thuyền tài chính của cả gia đình và điều này bắt đầu ảnh hưởng đến vấn đề tình cảm của cả hai. H động viên chồng tìm công việc khác lương tốt hơn và hai vợ chồng cùng phấn đấu để cải thiện tài chính gia đình cho con cuộc sống tốt hơn. Sau nhiều nỗ lực cố gắng thuyết phục không thành công, H và chồng thường xuyên cãi vã và chồng H khi cáu giận lên là ra tay đánh H và mẹ chồng cũng bênh con trai. Nghe đến đây tôi trợn mắt kinh ngạc và lòng đầy cảm thương cho cô bạn mình. Không chỉ là vấn đề tình cảm bạn bè mà tôi là người phụ nữ độc lập và có quan điểm rõ ràng về vị trí của phụ nữ hiện đại trong cuộc sống nên việc đàn ông ra tay đánh vợ là điều không thể chấp nhận được.

H vừa nói vừa khóc và tỏ rõ sự tuyệt vọng khi chia sẻ với tôi câu chuyện của cô ấy. Đợi H bình tĩnh lại tôi mới hỏi: "Vậy ấy còn tình cảm với người chồng này không?"

H lại khóc: "Đương nhiên là có rồi vì có phải lập gia đình cho vui đâu. Tớ mong muốn có một gia đình hạnh phúc ấy biết mà."

Tôi lại hỏi tiếp: "Mong muốn có một cuộc sống gia đình hạnh phúc là mong muốn cơ bản của tất cả mọi người. Vậy ấy có muốn tiếp tục cuộc hôn nhân này không?"

H lại khóc nức nở đỏ hoe đôi mắt: " Tớ muốn. Tuy nhiên tớ không còn tia hy vọng nào để thay đổi cuộc sống hiện tại. Tớ vô cùng bế tắc vì không thể cứ mãi thế này được. Chồng tớ sẽ không thể thay đổi vì đó là người an phận vậy nên nếu tớ muốn tiếp tục cuộc sống hôn nhân tớ sẽ phải tiếp tục một mình gánh hết trách nhiệm tài chính và việc chăm sóc con cái. Mà tiếp tục thì tớ thật sự không sống nổi vì quá mệt mỏi."

Thực ra khi nghe H kể đến việc chồng cô ấy ra tay đánh người phụ nữ hy sinh mọi thứ vì gia đình anh ta kể từ khi cô ấy kết hôn thì tôi đã có ngay lời khuyên với H là phải chấm dứt cuộc hôn nhân này. Nhưng sau khi nghe mong muốn của cô ấy và tình cảm của cô ấy danh cho chồng vẫn còn rất nhiều thì tôi không nói với cô ấy về lời khuyên của tôi nữa.

Tôi thật sự rất thương cảm với H nhưng với lựa chọn của cô ấy, tôi thật sự không có cách nào thay đổi được nó hay giúp đỡ chia sẻ với cô ấy.

Tôi chỉ chân thành nói với cô ấy: " Ấy biết không? Trong cuộc sống hôn nhân, một mái nhà phải được xây dựng từ hai phía. Một khi mái nhà đó chỉ luôn được chống đỡ bởi một bên thì rồi một ngày nào đó mái nhà ấy cũng nghiêng dần về một phía và đổ sụp do sức nặng ngày càng lớn. Tớ không biết phải khuyên ấy gì hơn nhưng người phải thay đổi chính là ấy đấy. Ngay từ đầu ấy đã tự gánh tất cả khó khăn về mình nên người chồng bên cạnh ấy ngày càng tỏ ra ỷ lại và coi mọi việc ấy làm là đương nhiên và anh ta cũng sẽ chẳng thể cảm thông với ấy khi chính bản thân chẳng động tay hay chung tay cùng ấy trong mọi việc. Một người đàn ông chỉ luôn biết nhận sự hy sinh từ người khác sẽ càng chẳng có trách nhiệm gì vì về cơ bản anh ta cũng chẳng mất gì cả. Từ giờ nếu còn muốn tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này, ấy phải cố gắng lại từ đầu ở một vị trí khác. Lương ấy kiếm được chỉ chia sẻ một phần cho cuộc sống gia đình chứ không cần phải chia sẻ tất cả để nuôi gia đình. Thiếu bao nhiêu cứ kệ anh chồng ấy phải lo nốt. Sống được thì sống không sống được thì nhịn. Việc chăm con cũng để anh ta làm thì anh ta mới cảm nhận được khó khăn vất vả của ấy suốt hai năm qua. Nếu anh ta dám động chân tay với ấy thì báo cơ quan có thẩm quyền can thiệp ngay. Dù quá trình này sẽ mất thời gian và đòi hỏi sự kiên trì rất lớn của ấy nhưng nếu muốn cuộc sống tốt hơn mà vẫn giữ gìn được hôn nhân như mong muốn của ấy thì trước mắt chỉ còn cách này. Còn không thể cố gắng được nữa thì ấy đã biết lời khuyên của tớ là gì rồi. Hãy tự giải thoát cho mình và giành quyền nuôi con, xây dựng lại cuộc sống mới tự do, tốt đẹp hơn."

Ít nhất lời khuyên của tôi cho H một tia hy vọng duy nhất về mong muốn cứu vãn cuộc hôn nhân mà cô ấy đã lựa chọn. Tôi thầm mong những điều tốt đẹp nhất cho cô ấy vì phụ nữ châu Á nói chung sinh ra vốn đã rất nhiều thiệt thòi. Cái họ mong muốn chỉ là sự ấm áp, an toàn trong hôn nhân. Hẳn chẳng phải mong muốn gì quá nhiều nhưng nhiều chị em lại gặp phải những người đàn ông kém cỏi, nhu nhược nên cuộc sống trở nên bất hạnh từ khi kết hôn.

Tôi thật sự mong những người đàn ông, người chồng đang trong hôn nhân hãy biết trân trọng người phụ nữ bên cạnh mình và thương yêu, chia sẻ cuộc sống cùng cô ấy. Khi người phụ nữ buộc phải nghĩ đến việc ly hôn chỉ bởi cô ấy đã bị đẩy vào tình thế tuyệt vọng trong hôn nhân của chính mình và không còn tìm thấy một tia hy vọng nào nữa.

Tuy nhiên mong muốn ở đối tượng khác là những điều khó khăn hơn và xa vời so với thực tế và tự đẩy mình vào thế bị động. Phụ nữ vẫn nên chủ động với mọi lựa chọn và cuộc sống của mình thì sẽ tốt hơn. Lời khuyên của tôi cho những cuộc hôn nhân như vậy là chị em phụ nữ hãy dũng cảm buông bỏ để bắt đầu một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chúng ta đến với tình yêu, hôn nhân với mong muốn cùng chia sẻ cuộc sống và ấm áp với đối tượng chúng ta lựa chọn chứ không phải để khiến cuộc sống chúng ta trở nên bất hạnh và dần đi vào ngõ cụt.IMG_1584631071512_1584631088613.jpg
 
Chỉnh sửa lần cuối: