Khi các thiên thần áo trắng đang ngày đêm cứu chữa những lá phổi khỏi virus corona, ai cứu những tâm hồn cô đơn khi thế giới bị cô lập? (Phần 4)

Daffodil

Administrator
Staff member
14 Tháng hai 2021
6
1
3
Tuần kế tiếp lại đến và theo thông báo mới nhất của chính phủ chúng tôi được trở lại Công ty làm việc nhưng trước tiên theo phương án giãn cách 50/50 và đảm bảo mọi biện pháp an toàn vệ sinh sạch sẽ trước, sau và trong suốt quá trình làm việc tại văn phòng.

Cảm giác trở lại văn phòng sau thời gian giãn cách xã hội thật lạ lẫm. Chúng tôi ai nấy cũng đeo khẩu trang suốt cả thời gian làm việc với nhiệt độ điều hòa luôn duy trì ở 28 độ C theo yêu cầu về an toàn.

Dù biết mức độ nguy hiểm rình rập mọi lúc mọi nơi khi chúng tôi tùng bước dỡ bỏ giãn cách và quay trở lại công việc nhưng cảm giác được quay lại làm tại Công ty thích thú hơn nhiều so với việc làm việc online tại nhà (WFH).

Tôi cố gắng tập trung hoàn thành mọi công việc nhanh nhất và không quên xem lại nội dung cuộc họp sắp với với team của R lúc 10h sáng.

Thời gian đã đến, tôi và đồng nghiệp phòng kỹ thuật đã sẵn sàng chờ kết nối từ phía Trung Quốc.

Chỉ còn 2 phút nữa là đến cuộc họp, cả điện thoại và máy tính của tôi đều rung ầm ầm. "Anh này chính xác thời gian thật." Tôi nghĩ bụng.

R chào tôi và giới thiệu đồng nghiệp của mình là chuyên gia của Công ty anh phía Trung Quốc. R vừa dừng, tôi cảm ơn cuộc gọi teleconference call qua ứng dụng riêng của Công ty anh và bắt đầu giới thiệu thành phần tham dự cuộc họp phía mình và lập tức đi vào nội dung chi tiết ngay sau màn giới thiệu.

Cuộc họp của chúng tôi suôn sẻ và tất cả đều nắm bắt được nội dung cần thực hiện tiếp theo. Cậu đồng nghiệp phòng kỹ thuật tham gia họp cùng tôi tỏ ra vô cùng hồi hộp trước các câu hỏi đầy chắc chắn và chi tiết từ phía đối tác nhưng mọi việc đều tốt đẹp. Chúng tôi hẹn sẽ set up cuộc họp tiếp theo sớm nhất ngay sau khi thỏa thuận vòng một của buổi họp ngày hôm nay được thống nhất.

Vừa quay trở lại bàn làm việc sau khi rời khỏi phòng họp, điện thoại của tôi đã rung báo hiệu có tin nhắn mới. Đặt laptop về vị trí cũ, tôi check màn hình điện thoại. Là R.

"Thật vui vì lại được nghe giọng em trong buổi họp hôm nay. Thú thật tôi đã rất hồi hộp và phải cố gắng giữ bĩnh tĩnh khi lại được nghe giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào cất lên từ phía đầu bên kia. Tôi vốn là người nguyên tắc trong công việc và yêu cầu cao về tính chuyên nghiệp trong mọi việc nên việc phải cố gắng giữ sự bình thản tự nhiên trong cuộc họp với em ngày hôm nay là lần đầu tiên xảy ra với tôi. Cảm ơn em!"

Tôi cảm nhận được những lời R nói với tôi là sự thật. Ngay từ giây phút đầu tiên khi cuộc họp online bắt đầu, tôi đã cảm nhận được R đang cố gắng điều chỉnh giọng nói của mình cho thật tự nhiên khác với cách nói như khi anh nhắn tin cho tôi suốt những ngày qua. Tôi cũng thầm cảm ơn điều đó vì tôi cũng là người vô cũng nguyên tắc trong công việc. R đã rất chuyên nghiệp trong suốt cuộc họp vừa qua.

Mạch suy nghĩ của tôi đang chạy thì tin nhắn tiếp theo của R lại xuất hiện trên màn hình. Ánh mắt tôi bỗng có phần kinh ngạc và không khỏi xúc động khi nhìn thấy những hình ảnh vừa xuất hiện trên màn hình.

IMG_1586339907426_1586339922406.jpg
Cảm giác sau một thời gian ngồi nhà với bốn bức tường khi nhìn thấy bức hình này khiến tim và não tôi như vừa bay khỏi văn phòng công ty đến ngồi bên hồ nước trong bức hình ngay tức thì. Một phong cảnh thật hài hòa và yên bình, xinh đẹp. Tôi mỉm cười nhìn tin nhắn tiếp theo xuất hiện trên màn hình: " Em thấy sao? Là một góc của công ty tôi tại Hàng Châu đấy. Hôm nay là ngày đầu tiên chúng tôi được quay trở lại văn phòng sau suốt gần hai tháng làm việc online tại nhà kể từ khi thành phố Vũ Hán bị phong tỏa và các thành phố khác của Trung Quốc buộc phải giãn cách và phong tỏa các chuyến bay. Cảm giác của tôi vô cùng hào hứng khi được quay trở lại văn phòng ngày hôm nay. Em có nhìn thấy những cây anh đào nhỏ xung quanh hồ nước không? Mùa xuân ở Hàng Châu lẽ ra sẽ đẹp hơn nữa nếu không có virus Vũ Hán xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta như thế này."

Một trong những điểm yếu lớn nhất của tôi là trái tim như bị lạc lối bất cứ khi nào nhìn thấy một phong cảnh thiên nhiên xinh đẹp nào dù ở bất cứ đâu. Khó mà diễn tả được cảm giác của tôi khi nhìn thấy bức hình này giữa lúc tình hình diễn biến của Virus Vũ Hán ngày một phức tạp tại tất cả các quốc gia trên thế giới.

Tôi đáp lại R bằng một hình mặt cười cùng dấu ba chấm và lời cảm ơn anh. Người bạn mới này thật thú vị. Nhưng tôi vẫn có phần ngạc nhiên là tại sao những điều này lại đang diễn ra dù R chưa biết gì về tôi cả.

R thông báo là anh đang xếp hàng để lấy đồ ăn từ khu nhà ăn của Công ty. Tôi liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại và nhận ra đã là giờ nghỉ trưa tại Công ty tôi được một lúc và phía Trung Quốc nhanh hơn một giờ nên R ăn muộn.

Tôi chúc anh bữa trưa ngon miệng nhưng trong lòng không khỏi phân vân phía bên đó dịch vẫn đang phức tạp việc R quay trở lại văn phòng sớm như vậy có ảnh hưởng gì đến an toàn của anh và mọi người không thì tin nhắn hình ảnh tiếp theo lại hiện lên màn hình điện thoại của tôi.

IMG_1584097859317_1584097892150.jpg

"Tôi đoán em đang định hỏi tiếp cái này đúng không? Chúng tôi sẽ ăn thế nào vào buổi trưa tại công ty giữa thời buổi virus corona đang hoành hành đúng không? Em yên tâm nhé. Mỗi bàn ăn đều có vách ngăn và chúng tôi đều đeo khẩu trang mọi lúc mọi nơi. Tôi ăn nhé. Em cũng ăn đi kẻo đói. Tôi chỉ còn ba mươi phút trước khi cuộc họp tiếp theo bắt đầu. Chúc em ăn trưa ngon miệng nhé!"

Tôi chúc R ăn ngon và tranh thủ nghỉ ngơi một chút trước giờ họp tiếp theo. Áp lực công việc phía công ty anh quả là "tai nghe không bằng mắt thấy".

Sau khi chào R, tôi úp bát phở gói ăn ngon lành trong chốc lát và bắt đầu buổi chiều với hàng chục cuộc điện thoại online và email liên tiếp đổ về máy tính của tôi.

Giữa lúc các ngành nghề khác như đóng băng và buộc phải ngừng hoạt động như ngành hàng không, du lịch, nhà hàng, khách sạn thì ngành viễn thông mà tôi đang làm lại trở nên bận rộn hơn bao giờ hết với áp lực gia tăng nhu cầu làm việc online và hàng loạt các yêu cầu khác phát sinh do sự dịch chuyển của làm việc trực tiếp sang online và các máy chủ đặt tại Trung Quốc các công ty lớn cũng muốn tạm dịch chuyển về các quốc gia lân cận trong đó có Việt Nam nhằm đảm bảo thông tin liên lạc được thông suốt khi lực lượng lao động và chuyên gia nước ngoài tại Trung Quốc có xu hướng quay về nước để đảm bảo an toàn.

Đã làm hơn chục năm trong ngành nhưng có lẽ chưa bao giờ công việc của tôi áp lực khủng khiếp như vậy. Tập trung hết sức cho mọi việc, tôi làm quên cả thời gian cho đến lúc ngẩng lên thì đã hết giờ.

Tôi tạm gác mọi việc và rời công ty về nhà trong lúc bầu trời đã chập tối với dự định tiếp tục làm sau khi kết thúc nhanh bữa tối.

Một ngày nữa trôi qua thật bận rộn nhưng tôi vui vì được trở lại công ty làm việc thay vì ngồi nhà làm việc online như mọi khi.
 
Chỉnh sửa lần cuối: