Hoàn cảnh tạo nên con người và hạnh phúc của bạn hay đó là sự lựa chọn của chính bạn? (Phần 2 - Câu chuyện về bữa tiệc cuối cùng của Chúa Trời)

manager

Administrator
Staff member
14 Tháng hai 2021
33
10
8
Có những người tài khoản ngân hàng hàng chục tỷ vẫn cứ mãi là người nghèo vì chẳng dám ăn dám tiêu và chết cũng chẳng được tiêu số tiền để dành đó. Có những người tài khoản ngân hàng chẳng có gì nhưng vẫn sống lạc quan, hạnh phúc và vẫn luôn biết cho đi, biết quan tâm những người khác. Họ chính là những người giàu thực sự vì biết sống trọn từng phút giây của cuộc sống vì bản thân và vì những người xung quanh. Sống có ích cho mình và cho xã hội. Họ càng không bon chen, lừa lọc, trộm cắp nên lương tâm thanh thản và thái độ sống luôn lạc quan, yêu đời.

Nghèo về vật chất là cái nghèo có thể thay đổi được bằng mọi nỗ lực không ngừng nghỉ. Nghèo về tư duy, văn hóa là cái nghèo không có gì có thể cứu chữa được và thời gian trôi đi những người nghèo về tư duy, văn hóa sẽ ngày càng lún sâu vào lối sống đó đến phút cuối cùng của cuộc đời.

Viết đến đây, tôi bỗng nhớ tới một câu chuyện mà tôi vẫn luôn ấn tượng và khắc cốt ghi tâm về quy luật nhân quả và sự lựa chọn và rèn luyện của mỗi người quyết định chính số phận của người đó.

Đó là một câu chuyện có thật về bức tranh nổi tiếng của Leonard Da Vinci về “Bữa tiệc cuối cùng” trong Kinh Thánh. Bức tranh mô tả Chúa Jesus ngồi ăn với các môn đồ của mình trước khi Ngài bị bắt và đóng đinh trên cây thập giá. Một trong các môn đệ của Chúa Jesus là Judas đã vì 30 đồng bạc mà phản bội lại Ngài. Điều đặc biệt là bức tranh nổi tiếng này được vẽ trong “tận bảy năm”. Thật khó tin là với tài năng kiệt xuất của vị danh họa tài ba nổi tiếng trong lịch sử này mà lại mất tận bảy năm mới có thể hoàn thành xong một bức tranh. Vậy điều gì đã khiến thời gian hoàn thiện bức tranh kéo dài đến vậy?

Để vẽ được các bức tranh dạng “tả thực” khó và chuẩn xác về cả hình ảnh và cảm xúc truyền tải đến người xem, danh họa nổi tiếng Leonard Da Vinci đã phải bỏ thời tìm người mẫu rất công phu. Giữa hàng nghìn người, chỉ có một thanh niên 19 tuổi có gương mặt thánh thiện và qua tìm hiểu danh họa cũng được biết chàng trai có nhân cách tinh khiết tuyệt đối để làm mẫu vẽ Chúa Jesus. Da Vinci đã miệt mài vẽ suốt sáu tháng để tạo nên hình ảnh của Chúa Jesus trên bức vẽ. Rồi mất 6 năm tiếp theo để vẽ 12 vị tông đồ. Tuy nhiên chỉ còn lại một tông đồ duy nhất là Judas, kẻ phản bội với khuôn mặt thể hiện rõ sự hám lợi, lừa lọc, đạo đức giả và tàn ác, kẻ sẵn sàng “lừa thầy, phản bạn”, danh họa đã rơi tình huống dường như vô vọng trong quá trình tìm kiếm.

Một hôm, có người báo với ông khả năng có một kẻ mà có khả năng đáp ứng được yêu cầu của danh họa cho người mà ông đang tìm kiếm. Da Vinci lập tức lên đường đến Roma vào hầm ngục của kẻ tử tù kinh khủng nhất do giết quá nhiều người và phạm nhiều tội ác tày trời khác. Vừa gặp kẻ tử tù, danh họa đã rất sốc bởi vẻ mặt, xấu xa, độc ác của một kẻ hoàn toàn bị tha hóa đúng với Judas mà Da Vinci đang cần tìm.

Với sự cho phép của nhà Vua, kẻ tử tù được đưa tới Milan nơi đặt bức tranh của danh họa còn đang vẽ dở. Danh họa đã tập trung hết sức hoàn thành bức tranh và ngay khi nét vẽ hoàn thành ông gần như kiệt sức vì phải đối mặt với kẻ ác một thời gian dài để vẽ Judas. Ngay khi lính canh đem kẻ tử tù đi, hắn đã vùng chạy ôm lấy chân danh họa kêu lên: “Ngài Vinci, ngài nhìn kỹ lại tôi. Tôi chính là người mà bảy năm trước Ngài đã chọn làm mẫu để vẽ Chúa Trời…”

Chỉ sau bảy năm, tương đương với hơn hai nghìn ngày, từ một chàng trai lương thiện mà có thể trở thành một người xấu xa độc ác nhất, một kẻ tử tù tội ác tày trời hẳn không phải do Chúa Trời tạo nên con người đó mà chỉ có thể do chính lựa chọn của người đó tạo nên cách sống và con người của họ trong tương lai.

Quay trở lại câu chuyện về hai người tài xế, cũng là tài xế, cùng làm một công việc, nhưng bạn thấy đấy, thái độ và hành xử của hai người hoàn toàn khác nhau. Mọi hành xử của bạn đều xuất phát từ suy nghĩ và tư duy của chính bạn. Không ai có thể nói tôi khổ hơn anh hay tôi nghèo hơn anh. Vẻ mặt của người tài xế thứ nhất vô cùng lạnh lùng và dữ tợn còn vẻ mặt của người thứ hai dù chỉ thấy đôi mắt vì anh đeo khẩu trang nhưng tôi cảm nhận qua đôi mắt và cách anh nói chuyện, anh là người rất hiền lành, nhân hậu.

Câu chuyện và khuôn mặt của hai anh tài xế grab cũng khiến tôi nhớ tới tiêu chí tuyển chọn người tài của vị Tổng thống Mỹ nổi tiếng trong lịch sử nước Mỹ - Lincoln. Ông đã từ loại một người có bằng cấp và kinh nghiệm giỏi trong quá trình ứng tuyển bởi khuôn mặt hung ác của người này. Giải thích cho nhân viên cấp dưới của ông lúc ấy về nguyên do từ chối nhận người đó, ông nói: “Một người đã qua tuổi trung niên phải hoàn toàn chịu trách nhiệm về khuôn mặt của mình. Gương mặt phản ánh toàn bộ quá trình tu dưỡng của người đó.” Câu chuyện của danh họa Da Vinci và của Tổng thống Lincohn về con người chính là quy luật về nhân – quả trong đạo.

Đức Phật nói: “Gieo ý thức, gặt thói quen; gieo thói quen, gặt hành động; gieo hành động, gặt tính cách, gieo tính cách, gặt số phận.”

Mỗi chúng ta hãy tự lựa chọn và quyết định trở thành người mình muốn bạn nhé. Và mong rằng, tất cả chúng ta sẽ cùng rèn luyện mỗi một thời khắc trong cõi nhân gian để có cuộc sống mà mình muốn hạnh phúc, bình an, giàu có và tốt đẹp nhất. Cùng nhau gieo những hạt giống tốt lành cho nhân gian trên từng hành trình mình đi qua, bạn nhé!

- Lizzy Nguyen -1.jpg
 
Chỉnh sửa lần cuối: